Những đỉnh núi cao ngất trời xanh. Những cánh rừng nguyên sinh cổ thụ bám đầy rêu và địa y. Sương mù mờ mịt. Những ngọn thác hùng vĩ nên thơ. Những con suối ánh vàng chảy róc rách dưới thảm hoa nắng lung linh. Những dốc đá gập gềnh . Những khu rừng trúc phất trần mênh mông cuộn sóng trên lưng chừng trời. Những khu rừng đổ quyên cổ thụ ngập tràn hoa trắng và đỏ như máu, đang múa điệu nghê thường trong biển mây. Những cánh rừng với đá già và tùng tuyết đứng sừng sững đùa với gió lạnh và mưa bay. Những nụ cười sảng khoái. Những tiếng thở mệt nhọc. Những giọt mồ hôi. Những ánh mắt long lanh. Những bếp lửa hồng bập bùng trên đỉnh cao 3.000m, với lán trại và tiếng cười tiếng hát, tiếng chuyện trò giữa rừng thiêng huyền bí âm u. Tiếng hát của bài ca Lên Đường vang lên hòa với tiếng thác chảy, tiếng suối reo, tiếng chim ca, tiếng gió hú, chắc sẽ còn đọng mãi trong tim chúng tôi. Những người con đang leo lên nóc nhà của tổ quốc.
Người uống trà tạo cảm giác mình HOÀ hợp với trời đất không kẽ hở.
Khi độ tịnh và độ đồng cảm giao hoà đã đủ mạnh. Cơ thể tự nhiên có hiện tượng tê, nóng, nặng, ngứa, ấm. . . v.v. . . .Tuy nhiên người uống trà chỉ để cơ thể rung động thật ít và thật nhẹ trong trạng thái thư giãn. Tuyệt đối không để cơ thể tự chuyển động.
Sau đó người uống trà quán tưởng chén trà trên tay mình HOÀ hợp với môi trường chung quanh không kẽ hở. Khi độ tịnh và độ đồng cảm giao hoà đã đủ mạnh. Chén trà trên tay tự nhiên rung động nhẹ. Lỏng tay cầm chén trà, lỏng bả vai và toàn thân để chén trà rung động thật ít, thật nhẹ, trong trạng thái thư giãn toàn thân, tâm tịnh, an lạc và tràn đầy nhận biết.
Buổi chiều đang xuống dần, Kyoto trời rét. Nắng chiều nhuộm vàng mặt hồ và soi sáng rừng anh đào thành từng vệt sáng mong manh. Quạ kêu quang quác và chim rừng ríu rít trong những vòm lá tối đen. Mấy người bạn Việt Nam cùng ngồi với Già Năm dưới tán rừng hoa anh đào của Nhật, uống trà và nói chuyện vui tươi:
- Thưa cụ, có người nói: “Đối với tình thương của một vị thầy, khi thấy đệ tử hạnh phúc sẽ không vì hạnh phúc ấy mà vui, khi thấy đệ tử khổ đau sẽ không vì khổ đau ấy mà buồn, vì có sá gì hạnh phúc khổ đau của thế gian. Chỉ có sự giác ngộ của người đệ tử mới làm cho thầy vui sướng mà thôi”. Thưa cụ, cụ có nghĩ như vậy không?
(Cổng vào một đền Thần Đạo ở Tokyo)
Nắng xuân về
Cỏ non ngoài đồng lên xanh
Hoa anh đào bên thềm nhà mỉm cười
Tình yêu còn tươi nguyên
Trời đất hành thiền không cố gắng
Mới hôm qua đây. Anh Đào vẫn còn trơ xương cùng gió lạnh. Thế mà sáng nay đã nở bung trong nắng xuân. Từ khắp nơi, mọi người kéo về đây, uống rượu sakê, uống trà, thưởng hoa, tâm sự trong rừng cây ngập tràn hoa trắng tinh khôi, hoa hồng duyên dáng và hoa đỏ như máu tràn đầy nhựa sống. Độ nửa tháng nữa thôi. Hoa Anh Đào sẽ tàn và rụng đầy mặt đất. Đó là lúc đẹp nhất. Muôn vạn cánh hoa bay trong gó lạnh và rơi đầy trên thảm cỏ non xanh. Cái đẹp, cái buồn hiu hắt, trong veo, sẽ còn đọng mãi trong tâm người du khách.
(Trà đạo Nhật)
. . . Nó như một bức tranh thuỷ mặc gợi lên bầu không khí mà Kobiri Emhsiu đã tả:
Một chòm cây mùa hạ,
một nét biển xa,
một vừng trăng chiếu mờ nhạt.
Một lối đi nhỏ như đường mòn dẫn đến trà thất. Phía trước trà thất thường có một ống tre dẫn nước chảy róc rách vào một hòn đá già có chỗ lõm như cái chậu chứa đầy nước. Bên cạnh có đặt gáo gỗ để múc nước. Ở đây người ta "rửa tay" trước khi vào ngôi nhà nằm ở cuối con đường, chỗ tịch liêu nhất:
Tôi nhìn ra,
không có hoa,
cũng không có lá.
Trên bờ biển,
một chòi tranh đứng trơ trọi,
trong ánh nắng nhạt chiều thu.
. .. . .
Khu vườn Zen ở Ryoanji
Người hướng dẫn viên du lịch nói với mọi người:
- Các nghệ nhân bực thầy của Zen đã làm ra khu vườn khô này. Nó vốn có 15 hòn đá. Nhưng hiện tại chỉ có 14 hòn. Còn một hòn nữa, người xưa lưu truyền lại, bảo rằng, dành cho thiền nhân đến đây hành công tự mình khám phá và xác định.
Mọi người yên lặng đứng ngắm khu vườn, ai nấy đều trầm tư trong yên lặng. Rất đông người ngồi thiền chung quanh khu vườn trên các hành lang bằng gỗ. Chắc là họ đang hành thiền để tìm hòn đá thứ 15 nhằm hoàn thiện tác phẩm theo lời dạy của người xưa.
Hắn ngắm khu vườn một lúc, rồi ra ngồi ở gốc một cây thông già yên lặng ngắm ánh nắng mùa xuân đang chảy chầm chậm trong khu vườn anh đào đang bắt đầu hé nhụy.
Có người đến bên và bảo:
- Sao ông không ngồi thiền để tìm hòn đá thứ 15. Chẳng phải cổ đức đã dạy như vậy sao?
Vài ngày sau lớp KCDS Trung Hòa, KCDS Hà Nội tiếp tục mở lớp mới cho bà con phía nam thành phố. Lớp học diễn ra tại trường tiểu học Mai Động...
Ngày 23-3-2012, tại nhà văn hóa cụm dân cư 18T Trung Hòa, CLB KCDS Dusinam Hà Nội đã tiến hành tổng kết khóa học 15 ngày KCDS liệu trình A đầu tiên của năm 2012.
Sóng biển rì rào. Gió thổi ào ào mang theo mùi của muối mặn. Bầu trời đầy mây trắng và tiếng hải âu quang quác giữa muôn trùng sóng nước
. . . . .
Tụng kinh đã có chim ngàn
Gõ mõ đã có tiếng đàn tơ rưng
Ngồi thiền có đá bên rừng
Luyện khí tùy hứng trúc mai sau nhà
Còn ta thì bận uống trà
Nằm khễnh, tắm thác, hát cùng trời mây
Bốn mùa mưa gió đủ đầy
Chim về làm tổ
Hổ về giởn trăng
Đó là nơi mười lăm năm trước, thầy đóng trại ở thường xuyên trên đỉnh Ngũ Nhạc để tắm suối, luyện công và hàng ngày dạy cho bà con trên đỉnh núi đầy mây. Ngày ấy làm gì có đường đi. Toàn phải vạch lau lách băng rừng đi thôi. Bà con đi từ Nhà Tổ Côn Sơn lúc 4 giờ sáng, băng rừng leo lên đỉnh Ngũ Nhạc. Khi ấy thầy đang ở dưới thác. Nghe tiếng cười nói lao xao, liền đi mấy chục mét là tới đỉnh Hòn Ngọc. Bà con không biết tại sao thầy đi nhanh thế!. . . .hề hề. . . .
Chúng tôi lại về Hải Dương. Trời đã bắt đầu vào hạ. Nhưng những cơn mưa đầu mùa đã xua đi nóng bức. Khí trời mát dịu. Phố phường đông vui. Hồ nước trong vắt. Tiếng ve kêu râm ran trong những hàng phượng vĩ hoa đỏ nồng nàn. Hai bên đường hoa bằng lăng nở tím ngắt trong nắng mới. Hoa sen nở trong đầm và công viên cỏ non xanh rờn. . . . Bà con nghe tin thầy về đã tập trung rất đông để mừng thầy cô và chư huynh đi cùng.Thầy cùng bà con uống trà ở cái sân xi măng ngập tràn bóng mát. Đón thầy cô và chư huynh ngoài bà con học viên, còn có ông Giám Đốc Nhà Văn Hóa Thành Phố, ông Phó Chủ Nhiệm Câu Lạc Bộ Trung Cao Nguyễn Trãi. Các bác trong Ban Khí Công của CLB và đội Huấn Luyện Viên KCDS của Hải Dương.
Đã bắt đầu vào hè. Những cơn mưa bất chợt với mây đen và lá khô cuốn theo gió xoáy bay đầy trời. Sen trong hồ nhú lá non. Sân rêu xanh thẫm, cây cối đầy lộc non, hoa nở khắp nơi và lũ chim chèo bẻo lại về đậu trên hàng tre gai nói chuyện ồn ào.
Nhà Tổ Nam Định hôm nay đông vui. Đèn nến sáng choang, hương trầm ngan ngát, hoa quả bày các ban, môn sinh ra vào tấp nập. Thầy tự dưng về chẳng báo trước. Thầy bảo xa nhà Tổ lâu quá rồi sợ bà con bệnh nan y và bệnh mãn tính tái phát thì khổ. Nên Thầy tự nhiêm về chẳng báo trước cho câu lạc bộ, nói là để giúp bà con bệnh nhân chờ thầy đã lâu rồi.
Vừa qua được sự cho phép của chính quyền. Cty Vina Link đã đứng ra tổ chức lớp đào tạo Huấn Luyện Viên Khí Công Dưỡng Sinh cho Thủ Đô Hà Nội.
Lớp học do Thầy trực tiếp giảng dạy. Số lượng học viên khoảng độ 30 người, do các sân tập KCDS ở địa bàn thủ đô Hà Nội cử đến, cán bộ công nhân viên chức của Cty Vina Link và Cty Hồng Bàng.
Học viên được đào tạo khả năng hướng dẫn bà con tập KCDS theo giáo án mới và đào tạo chuyên sâu phần dưỡng sinh xoa bóp day bấm huyệt.. . . .
Hà Nội đẹp và buồn trong mưa. Sau những ngày dài làm việc vất vả. Chúng tôi có thói quen quay về Hà Nội lang thang uống trà và cà phê trên những con phố vắng người qua. Trong cái dòng người xe hối hả, trong những nụ cười đầy toan tính, trong cái ồn ào của những công trình đang thi công. . . . Tôi lặng yên cảm nhận và để con tim mình tự do hợp nhất với linh hồn của Thăng Long nghìn năm tuổi. . . . Ôi, cái tình đất, tình người, cái bóng thời gian như vẫn đang âm thầm lẩn quất trong mưa, vẫn đang chập chờn hư ảo trên mặt hồ lạnh giá và vẫn đang thì thầm khúc khích trên những con đường đá cổ, rụng đầy lá me bay. . . .
Sông Hồng ơi! Hết rồi thời thác ghềnh trong rừng sâu và thung hẹp. Con sông bây giờ bình yên trôi giữa bình nguyên, lững lờ mênh mông để về hợp nhất với đại dương vô cùng vô tận.
Ngồi đây giữa bốn bề bao la sóng vỗ. Chúng tôi biết, con sông KCDS, con sông đời của biết bao người dân Việt, qua bao nhiêu năm thác ghềnh. Giờ đây cũng đang bình yên hợp nhất với đại dương mênh mông vô cùng vô tận của pháp giới. . . . . .
Ha ha. . .ha. . . an vui hợp nhất với an vui. . . . .Con sông nào, rồi cũng ra đến biển!
Con sông hát, chúng tôi cũng hát. Con sông reo vui, chúng tôi cũng hòa nhịp đập con tim mình với nhịp đời luôn sống động tươi vui tràn đầy thú vị.
Có người trên tàu hỏi Thầy:
- Tại sao đời lại Khổ thế? Chẳng phải đức Phật nói đời là khổ sao?!
Thầy cười và bảo:
- Này bạn, nếu Phật bảo đời là Khổ, thì hẳn ngài cũng đang khẳng định đời là Sướng. Bởi nếu đời không Sướng thì lấy đâu so sánh để biết đời là Khổ!
Thế nhưng trong Khổ có Sướng, trong Sướng có Khổ. Bạn hãy xuyên thấu qua hiện tượng Khổ để hợp nhất với điều thú vị đang ẩn tàng bên trong từng sự vật. Luôn phát hiện, đồng cảm, rung động, hợp nhất và sống với điều thú vị này thì hết Khổ!. . . . . . .hề hề. . . .
Ban ngày trời nắng chang chang, gió lộng ào ào qua rừng cây, hoa cà phê nở trắng núi đồi. Thầy và chư huynh cặm cụi lao động ở Nhà Tổ Ban Mê, làm mỹ thuật, điêu khắc, xây dựng non bộ lớn , hồ sen, các tác phẩm sắp đặt, thư pháp, tranh thiền và nhiều công trình khác để Nhà Tổ ngày càng khang trang sạch đẹp và có thiền vị.
Ban đêm tây nguyên, trời trở lạnh, sương núi mờ mịt, đèn đường tù mù, mùi cà phê rang thơm lừng, tiếng đàn tơ rưng và tiếng cồng chiêng từ phía lễ hội cà phê nghe thoang thoảng mơ hồ như từ đất đỏ vang lên, ngân nga khắp núi rừng buôn rẩy. Chúng tôi đi dọc theo con dốc Siu Bleh để đến Câu Lạc Bộ KCDS Ea Tam.
Xuân Tân Mão này mở đầu một thời kỳ mới của phong trào KCDS. Kể từ nay, Thầy không trực tiếp dạy KCDS cho đông đảo bà con nữa. Mà bàn giao việc này cho chư huynh và các HLV của tất cả Câu Lạc Bộ KCDS trên toàn quốc: Kể từ nay Thầy và tất cả chư huynh đều không cần ngồi phát công, cũng không cần phải dùng băng phát công của Thầy. HLV chỉ cần hướng dẫn bà con biết cách tập như mọi môn thể dục thể thao khác, là bài tập lập tức có hiệu lực. Như vậy qua đợt cải tiến quan trọng lần này. Học viên KCDS không lệ thuộc vào bất cứ điều kiện gì ngoài thể xác và trí tuệ của chính họ. Học viên không lệ thuộc vào Thầy và chư huynh, không lệ thuộc vào băng phát công của Thầy, không lệ thuộc vào bất kỳ một yếu tố thần bí ngoại cảm nào. Nó là một phương pháp có tính khách quan, không dính dáng gì với các vấn đề huyền bí của tôn giáo. Làm như vậy gọi là "Y pháp bất y nhân". . . . .
Xe chúng tôi chạy dọc bờ đê, rồi ngừng trước cổng Đền Trình. Chúng tôi vào lễ rồi leo lên gác chuông của Đền. Thầy niệm Phật và đánh đại hồng chung, khai chuông đầu năm ở đây. Tiếng chuông âm vang ngân dài trong gió ngàn lành lạnh, loang ra xa dần trên mặt hồ Tuy Lai mênh mông, rồi lẩn quất trong những dãy núi đá chập chùng rộn tiếng chim ca.
Luyện công trên đỉnh núi cao ngất, đá dựng chập chùng cây rừng rậm rạp, lau lách đìu hiu, nhiều lũng hẹp nhiều khe sâu, nhiều cánh rừng đá giăng mây phủ quả thật là thú vị vô cùng. . . . Anh linh tổ tiên, hồn thiêng sông núi, khí phách của cha ông ngàn xưa như thấm đậm cả tâm hồn và thể xác chúng tôi. . . .Chúng tôi yên lặng điều Khí luyện công. Trong gió ngàn lạnh giá, mơ hồ tôi như nghe tiếng voi thét, tiếng quân reo, tiếng Bà Triệu đang điều binh xung trận. . . .tiếng hạc ré lên lanh lảnh đưa chư Tiên về ngự ở non cao, tiếng sáo tiếng đờn và tiếng nhạc chầu văn như từ trên không lồng lộng vọng về và từ bốn bề đất núi dâng lên. . .dâng lên. . .như hải triều âm liên miên bất tận. . . .
Giữa cảnh núi rừng hùng vĩ, trời đất bao la, trong lòng vô sự, cảm nhận và đồng cảm với cái thi vị tinh tế bàng bạc trong dòng chảy của cuộc đời. Thật không có điều gì thích thú cho bằng.
Một con chim gì bay ngang qua cất tiếng kêu cô đơn. Trong lòng tràn đầy cảm xúc. Bất chợt, ta cũng ngửa mặt lên trời cao hú một tiếng thật dài. . . . Hề hề. . . Mọi người cùng cười vui. Gió chiều lành lạnh đưa tiếng cười của chúng tôi lan rộng ra đến tận vô cùng.
(Múa hát mừng kết quả lớp học )
Trời rét đậm, mưa bụi bay đầy trời. Quạ kêu quàng quạc bay về nam. Hai bên đường, bàng rụng lá tơi bời giơ xương đứng im lìm trong gó lạnh. Hoa cúc vàng nở trong sa mù và ánh lửa bập bùng trong những quán ăn mở hàng sớm. . .
- Này, mưa có đi không?
- Mưa nắng là việc của ông trời còn đi chơi là việc của mình. . .Hề hề. . .Nắng có cái đẹp của nắng. Mưa có cái đẹp của mưa. Núi rừng mờ mịt trong mây. Khu di tích sẽ vắng khách nên yên lặng trang nghiêm, đi lễ dễ dàng. Tha hồ ngắm cảnh thạch động Kính Chủ mờ ảo lung linh qua sương khói. Men theo dốc đá leo lên đỉnh Dương Nhan luyện công trong mây ngàn và gió núi. Rồi qua An Phụ sơn thong thả leo từng bực đá để lên đỉnh núi. Đảnh lễ tượng Đức Thánh Trần làm bằng đá núi đứng oai nghiêm nhìn ra Lục Đầu Giang. Tham quan đảnh lễ thân phụ ngài ở đền thờ An Sinh Vương. Tham quan đảnh lễ Phật, lễ Mẫu ở Chùa Cao. Ngôi chùa cổ nằm trong rừng cây cổ thụ 700 năm bên bờ giếng Ngọc linh thiêng trên đỉnh núi mà bốn mùa vẫn đầy ắp nước. . . . .
Chúng tôi về Hải Dương trong một ngày cuối đông giá lạnh. Bầu trời màu chì. Lá vàng bay trong gió. Nắng mùa đông nhàn nhạt khiến rừng cây, đồng ruộng ao hồ hai bên đường đi mờ mờ như qua màn sương hư ảo. Cây bàng chín đỏ, lá rụng tơi bời bên phố đông người qua. Hoa cải vàng, nở mênh mông, múa may cùng bướm trắng. Đào và hoa xuân đang khai nụ. Hải Dương bây giờ to đẹp quá. Mười bảy năm rồi còn gì, mười bảy năm KCDS đã đến TP này, đã trụ lại, phát triển và bền vững vượt qua vô vàn khó khăn trở ngại. Bây giờ thì Xã nào, Phường nào cũng có Khí Công.