Trân trọng kính chúc Thầy, cô cùng toàn thể gia đình Khí công Dưỡng sinh năm mới Nhâm thìn an khang, thịnh vượng !
(. . .Thị cố không trung. . .)
- Này, thư giãn và nghỉ ngơi sở dĩ có và cần thiết là vì có làm việc. Nay, vô tác, làm mà như không làm. Bởi có việc làm mà không có người làm thì cần gì phải rong chơi chứ?- Ta đi chơi là để đi chơi, chứ không phải để giải tỏa stress hay để nghỉ ngơi sau làm việc.- Này lúc nào cũng xuân. Sao phải chờ đến tết mới đi chơi ?- Lúc này mới có tiền và có thời gian - Lúc nào cũng an nhiên nhàn hạ vui cùng sự sự việc việc. Sao còn cần phải rong chơi?- Du xuân cũng là cái duyên để rong chơi thật sự
(Ngày xuân làm ruộng phước điền)
Ngất ngưỡng xuân xanh tánh lộ hình
Trà ngồng hoa ngổng rạng xuân minh
Sấm rền sông núi rồng khai thế
Rung chuyển càn khôn đế chuyển mình
Hiệp lý đất trời thông bát ngát
Tùy duyên vô tác, lạc, thường, minh
Hòa nhi thánh chúng cùng viên giác
Thơm ngát trà xuân thác với mình.
Xuân Di Lặc
Ông Mập đến chùa Núi chơi.
Một nhóm thiền sinh hiếu kỳ đến gặp để hỏi về yếu chỉ của thiền. Họ thấy ngay lối vào, Ông Mập có dán tờ giấy, trên ấy có viết 3 chữ: khán cước hạ.
Khi người thứ nhất vừa bước vào, ông già liền chỉ lối vào và hỏi:
- Này ông, chứ khi vào đây, ông để dép bên phải hay bên trái ?
Người ấy ngập ngừng.
Cụ già cười hề hề. . . ra hiệu mời người ấy bước ra ngoài.