Bài viết mới
  • Cây nhà lá vườn

    Vài điều về tâm lý Khí Công 8

    • 0 Comments

    Được làm điều bạn thích chưa chắc đã là tự do, khi bạn chưa trả lời được câu hỏi “ Tôi là ai?” Thích điều bạn làm chưa chắc đã là hạnh phúc, khi bạn chưa biết điều ấy do mình thích hay xã hội thích qua bạn?

    Trên con đường cao tốc của cuộc đời, chúng ta nhận ra chính mình từ gương chiếu hậu. Và niết bàn chính là con đường cao tốc.

    Lang thang trên cõi đời nầy, bạn để lại gì sau lưng mình? Lâu đài hay những vết chân trần trụi? Than ôi! Dù bạn để lại gì cũng sẽ mai một theo thời gian. Trừ phi bạn để lai những người thay bạn bước tiếp.

    Yên lặng đồng cảm với những điều nhỏ bé nhất, đơn giản nhất, bình thường nhất, cũng sẽ khiến bạn rung động sâu xa trong tiềm thức. Điều ấy nó khiến bạn cảm nhận cuộc đời nầy dễ chịu hơn, đáng yêu hơn.

  • Cây nhà lá vườn

    Tui còn đi tìm

    • 0 Comments

    Lạy ông Phật Việt trên đỉnh Yên Tử ăn tô phở ở Bát Đàn. Buâng khuâng trước lăng mộ các ông vua ở kinh thành Huế ăn tô bún bò cây xè bên bờ sông Hương. Cầu nguyện trước nhà thờ Đức Bà ở Sài Gòn ăn tô hủ tiếu mỳ beo béo ngòn ngọt; húp cái ọt ly cà phê kho ở bờ kênh Nhiêu Lộc.

    Bài hát “Như có Bác Hồ” lan từ bắc vào nam, còn tiếng dzô khi cụng ly lại lan từ nam ra bắc. Phải chăng đó là âm dương của cái hồn phi vật thể?!

    Hề hề. . . .kệ. . . .cứ vui là được.

  • Cây nhà lá vườn

    Con ngựa thồ

    • 0 Comments

    Gió lạnh thổi ào ào.

    Ông già co ro, con ngựa thồ dậm chân nôn nao, hí lên từng hồi nhưng vẫn chưa chịu chạy vào vùng đất của tự do.

    Như sực nghĩ ra điều gì. Ông già dẫn con ngựa lại chỗ cái xe, thắng nó vào xe. Rồi cầm cái roi quất vào không trung vun vút. Miệng la hét chửi mắng nó giống như lúc nó đang kéo xe hàng.

    Lạ thạy.

    Con ngựa thồ lập tức tung vó kéo cái xe không chạy vào thảo nguyên mênh mông mờ mịt khói sương.

    Ông già đổ sụp xuống nền cỏ ẩm ướt nức nở và ân hận:

    -          Tội nghiệp mày anh bạn. . . . tao đã trót làm cho mày trở thành con ngựa thồ nô lệ vĩnh viễn rồi. . . . .mầy đã không thể từ bỏ cái xe kéo và ngọn roi. . . .thế mà mầy lại muốn tự do thật sự sao. . .!?

    Ông già gục chết trong gió lạnh. Nhưng tiếng gào. . . .tự do. . . .tự. . . .do. . . .của ông, như vẫn còn âm vang đồng vọng khắp cả thảo nguyên bao la.

  • Cây nhà lá vườn

    Vài điều về tâm lý Khí Công (5)

    • 0 Comments

    Người thầy trung bình chỉ biết thuyết pháp. Người thầy giỏi biết giải thích pháp bằng luận. Người thầy xuất chúng biết minh họa giáo pháp bằng các sự việc thực tiễn trong cuộc sống. Còn người thầy vĩ đại lại là người biết cách truyền cảm hứng. Và người học trò của người thầy vĩ đại là người biết dùng nghệ thuật biến cảm hứng thành sáng tạo.
    Cha mẹ cho ta sự sống, thầy giáo cho ta phương cách sống đàng hoàng tử tế, còn vị thầy tâm linh cho ta phương cách sống với “con người thật” của chính mình.
    Sáng tạo không phải cố tạo cái mới, mà là thành thật với chính mình và tự nhiên. Sau khi đổ mồ hôi trong lao động và suy tưởng cần cù, thì sáng tạo sẽ nở hoa trên mảnh đất nghỉ ngơi. Khi ấy thì ngươi khoanh tay còn thượng đế lay hoay; khi ấy ngươi buông tay còn thượng đế sẽ bay bằng đôi cánh mới. Khi ấy ngươi ngước lên mỉm cười nhàn hạ còn thượng đế mới là người phải tạo dựng thiên đường.. . .hề hề. . .