• Vẽ bậy viết bạ

    Nằm khểnh ngắm trời thấy trời che đời. Che đâu có hết.
    Chưa chết ngắm chết thấy chết xoá hết. Xoá đến tết cũng đếch sạch bong.
    Chết tưởng hết tưởng xong. Hoá ra chỉ đi lòng vòng trong lỗ chân lông của ông Văn Thù.
    Hề hề. . .
    ^^^

    (Vi vu)

  • Để Mị nói cho mà nghe

    Điều gì bạn cũng nên biết, chỉ duy nhất 1 cái không nên biết là: Không biết điều.
    Hề hề. . .
    ^^^
    (Nhà sàn Xuân Mai bên hồ Văn Sơn)

  • Lúc nào cũng phải nhận biết. Vậy lúc vô nhận biết thì làm sao biết ?

    Lúc nào cũng phải nhận biết. Vậy lúc vô nhận biết thì làm sao biết ?

  • Vẽ bậy viết bạ

    Mỗi ngày hãy chọn một niềm vui.
    Lui cui chọn hoài chọn mãi hổng ra
    Tui bèn chửi cha cái đời xỏ lá
    Ha ha. . .ha. . .

  • Vẽ bậy viết bạ

    Điếu thuốc tàn bên ly cà phê cạn
    Cuộc đời dẫu khốn nạn
    Sao em đành bỏ bạn đi hoang

  • Vẽ bậy viết bạ

    Quay mặt vào tường
    Biết chi thường hay vô thường
    Ai cũng muốn lập con đường
    Để chỉ đường cho vô thường
    Đâu biết là
    Con đường cũng vô thường như thường
    Hề hề. . .
    Ngã còn hổng có, huống hồ con đường của ngã.

  • Vì vu Vũng Tàu.

    Hề hề. . .Lễ thì ít mà vi vu thì tít chân mây

    Nhậu đi — ở Vũng Tàu.

  • Kinh nghiệm tâm linh khi đi lễ.

    Này Cỏ May
    - Không thể ăn gạo mà ăn cơm.
    Cũng vậy, tâm linh thuần túy với khế ấn, thần chú, linh phù và lên đồng, không thể dùng trong cuộc sống. Nó mới chỉ là "Gạo tâm linh". Hãy biến nó thành bình thường qua khoa học và nghệ thuật gọi là "Cơm tâm linh" thì mới dùng được trong cuộc sống.…

  • Vẽ bậy viết bạ

    Vũng Tàu độ rày mưa hay nắng
    Điện Mẹ có buồn trầm lắng những đong đưa
    Tiếng đàn anh, vẫn chưa vừa tiếng sóng
    Cuộc đời anh, vẫn lóng ngóng với cong vêu
    Thôi ! Anh cứ đàn đi
    Em sẽ khóc trên vết chân trần mộng mị
    Rồi gió biển sẽ cười khì
    Vì anh nào có biết chi
    ^^^
    (Em sẽ khóc trên vết chân trần mộng mị)…

  • Đủ nắng thì hoa nở

    1- Tu để diệt khổ. Khó nhất là làm sao để hết khổ vì tu.

    2- Nói mình đắc thần thông không khó. Cái khó làm sao nó tin là nó có thần thông thấy mình giống thế.

    3- Biết con gái chỉ là cái túi da đựng đồ dơ bẩn thì không khó. Nhưng cái khó là làm sao mình đừng yêu nó.…

  • Vẽ bậy viết bạ

    Nếu là người "vô tích sự" thì chẳng có ai.
    Chỉ có âm nhạc, gió, ma, thánh thần và chim chóc tới chơi. . .
    ^^^
    (Diên Lâm ngày về)

  • Thơ Ba Gàn

    Như uống cái ngon trong trà dở
    Ta tìm thiên thơ trong cái chợ văn chương
    ^^^
    Uống trà ở điện thờ Tam Toà Thánh Mẫu/Vũng Tàu.

  • Ngẫu hứng qua cầu Củ Chi

    Qua cầu Củ Chi chỉ cu hỏi Củ Chi tu thì củ để chi.
    Tới trạm thu tiền nhập thiền hỏi thiên tù. Tiền thu từ thu tiền chưa thiền sao dám thu
    Hề hề. . .

  • Đi lễ cuối năm

    Rỗng để thụ khí mà không có biểu thị gì.
    Nói cười mà vẫn giữ tịnh.
    Đứng trước tượng Phật hay Thánh Mẫu. . .giữ bình thường, tịnh, không lạy.
    Nhìn tượng xong nhắm mắt quán tưởng trở lại.
    Tự nhiên năng lượng gia trì sẽ điều khiển để xuất hiện động tác lạy, chứ mình không lạy bằng cơ bắp.

    - Lạy đúng thì động tác…
  • Thơ Ba Gàn

    Ta về Châu Đốc lễ Bà
    Ăn bún đầu cá uống cà phê dê
    Chán chê ta chào thiên đàng
    Ra về ta nhớ cô nàng vó tu (vertu)
    Hề hề. . .
    ^^^
    (Hề hề. . .điện thoại mượn)

  • Vẽ bậy viết bạ

    Ba Gàn chơi ở trần gian. Tiền luôn đầy túi, bụng ngày càng nhiều múi và người yêu chất cao hơn núi.
    Được vậy nhờ tui thường ăn chuối. Thường du lịch bụi. Thường ăn ít muối. Không bao giờ đi chui, dù vẫn thường chơi lụi.
    Được vậy, nhờ tui sống vui. Không lui cui, không lầm lũi, không lủi thủi, không tư túi, không ngoáy mũi dù không khí đầy bụi…

  • Bà Chúa Xứ ở núi Sam Châu Đốc.

    Ngày mai tui đi chơi núi Sam và lễ Bà Chúa Xứ. Ở lại một đêm và đi nhậu trên sông rất vui. Ai có đi thì đi. . .

  • Chèo thuyền ở rừng tràm Trà Sư/Châu Đốc.

    Lễ Bà rồi nếu bạn có thích thì đi Trà Sư chơi rất khoái.

  • Đủ nắng thì hoa nở

    Nếu có hành động buông xuôi, thì buông xuôi là một dạng tinh vi của bản ngã. Chứng kiến mà không có hành động chứng kiến, mới không có ngã. Chứng kiến ấy là bản chất của tịnh. Chứng kiến không phải một động từ mà là một trạng thái.
    Chấp ngã hay vứt bỏ ngã đều là bản ngã.…

  • Hiêp khí mà không có hành động hiệp

    1- Phải thụ khí mới đắc khí. Cho dù các biểu thị đều giữ trang nghiêm điều hòa thanh tịnh và đúng đề mục. Thì "đắc khí "ấy vẫn là hoạt động của bản ngã và còn trong tâm trí. Nên hiệu quả còn nhỏ và chưa thể thường xuyên.

    2- Còn không thụ khí mà vẫn đắc khí và có các biểu thị…

  • Vẽ bậy viết bạ

    Khi bạn đã hiệp khí và là chỗ trũng nhất. Mọi dòng chảy đều sẽ đổ dồn về mình.
    Nó sẽ đầy và tràn qua mọi giới hạn của bạn. Sự tràn ra là vụ nổ của nguyên tử tâm linh và nó tạo ra năng lực của sáng tạo. Là bước nhảy lượng tử khiến hành giả ra khỏi tâm trí.
    Khi ấy, sáng tạo là hình tướng…