1/ Sự tương phản sẽ làm trí tuệ phát sinh và làm trường năng lượng thiêng liêng kết tinh mạnh hơn. Sự tương phản mà thậm chí là trở lực, không phải tai họa mà là cơ hội, nếu bạn thật sự hiệp khí toàn diện.
2/ Nếu vì tò mò, bạn không thể biết tâm linh là gì, vì thiếu kiên nhẫn và có quá nhiều mối quan tâm.…
Đừng phân tích chứng minh người khác sai chỗ nào, mình đúng chỗ nào. Điều ấy sẽ dẫn đến thị phi, đấu tranh, hơn thua. . . Và do vậy hành giả không còn thì giờ, không còn yên lặng để thực chứng giác ngộ.
Hãy hạ cơn sốt, chứ không cần cải nhau để chứng minh điều bệnh nhân bị sốt đang thấy đang nghe là ảo giác.…
Này Cỏ May
Hành động nào lọt vào tâm trí, ông phải biết và phải xả. Sau đó thì hiệp khí trở lại để mọi sự là ngẫu hứng trong tỉnh giác.
Tự động, tự nhiên, liên miên, đâu có ai biết ai hay. Chỉ có tự nó hòa chung vào cái dòng chảy về chỗ trũng.
Mãi tạo cân bằng nhưng…
Cái không thể nói ra, nhiều khi có thể chỉ ra bằng một tình huống. Tình huống ấy là ẩn dụ, là "thiền cơ". Nó ở bên ngoài tâm trí nhị nguyên. Cho nên, nếu chấp vào hành động thì không bao giờ ngộ được.
Cái không thể nói ra, nhiều khi có thể nói ra nếu lời nói ấy ở bên ngoài tâm trí và…
Đổ gạo vào nồi nấu thì mới thành cơm. Nếu đổ đất cát vào nồi nấu, sao có cơm được?
Nầy Cỏ May
Hãy dùng lửa tam muội của hiệp khí để đun cái giác linh của mình. Dùng thử thách của đời đun đạo hạnh, thì mới có cơm tâm linh để ăn.
Chứ đun cái miệng, đun cái thân, đun cái tâm trí. . .thì sẽ thành thị phi và ma…
Này Cỏ May
Khi ông biết có Khí. Khi ông có thể dùng ý chí điều khiển năng lượng ấy để trị bệnh cho chúng sanh, hay để trừ tà diệt quỉ. . .v.v. . . Thì quả thực ông vẫn chưa Kiến Tánh. Ông vẫn còn kẹt nơi hiện tượng, chưa hòa tan vào biển đại quang minh của bản thể.
Này Cỏ May
Đó chỉ là bờ mé.…
Ta ra giếng tắm mát. Rồi nằm ngủ trên bải cỏ đầy gió.
Cao cát về ăn trái bồ đề.
Cao cát kêu cát. . .cát. . .Nhen sóc chạy quanh vừa giật đuôi vừa kêu chộc. . .chộc. . .Chim ri ríu rít. Bướm bay chập chờn. Có mùi cửu lý hương cay cay nồng nồng. Chắc con chồn xạ hương lại vừa đến ăn cắp chuối.
Hề hề. . .
Mấy con…
Ta lấy nhàn làm cách sống. Lấy hòa hợp thuận tự nhiên làm cách tu. Lấy giả ngu giả khù khờ làm đạo hạnh. Tôn thờ cái đẹp làm thượng đế. Bỏ quách việc tìm chân lý.
Lấy việc đi tìm nụ cười, tìm sự thú vị ở đời để rong chơi khắp nơi.
Ta là cây viết, là cái loa, là cái tay, cái chân là cái hoạt thần…
Vị thầy vô vi luôn là cái vực thẳm không đáy. Ông muốn học đạo của thầy mình thì phải buông người rơi xuống vực.
Cổ nhân đã dạy:
- Nghìn trượng đầu vực bước thêm bước nữa". . .hề hề. .
- Này cụ, thế những người rơi xuống vực thì được gì ?
- Ta hổng biết
- Tại sao, bộ họ hổng nói lại sao ?
- Này con, họ…