<?xml version="1.0" encoding="UTF-8" ?>
<?xml-stylesheet type="text/xsl" href="https://duongsinh.net/cfs-file/__key/system/syndication/rss.xsl" media="screen"?><rss version="2.0" xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/" xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/" xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"><channel><title>Cái kẹo bông</title><link>https://duongsinh.net/diendan/f/hoi-dap-thao-luan/665/cai-keo-bong</link><description>Buổi tối m&amp;#249;a h&amp;#232; phố x&amp;#225; H&amp;#224; nội lu&amp;#244;n nhộn nhịp v&amp;#224; ầm ĩ. Chị Dung với mẹt h&amp;#224;ng h&amp;#232; phố dường như cũng bị cuốn v&amp;#224;o c&amp;#225;i nhịp điệu tất bật ấy. Nhưng những l&amp;#250;c kh&amp;#244;ng c&amp;#243; kh&amp;#225;ch h&amp;#224;ng, chị thường GIẤC MƠ NGOAN Đứa b&amp;#233; mơ chiếc kẹo b&amp;#244;ng Giấc mơ như l&amp;#242;ng c&amp;#244; Tấm Chẩy</description><dc:language>en-US</dc:language><generator>Telligent Community 13</generator><lastBuildDate>Wed, 04 Jul 2007 04:05:42 GMT</lastBuildDate><atom:link rel="self" type="application/rss+xml" href="https://duongsinh.net/diendan/f/hoi-dap-thao-luan/665/cai-keo-bong" /><item><title>Cái kẹo bông</title><link>https://duongsinh.net/thread/1127?ContentTypeID=1</link><pubDate>Wed, 04 Jul 2007 04:05:42 GMT</pubDate><guid isPermaLink="false">269f5026-b3a0-4b66-b755-c0462bb9bed9:249b30ff-eb1e-4814-b8fc-7b79d0da11ca</guid><dc:creator>babar</dc:creator><description>Người viết truyền được cảm xúc của mình cho người đọc... thế là oách rồi... Và nếu người đọc đồng cảm được với người viết thì lại càng oách hơn nữa... Cứ trên tinh thần như vậy... tớ tin chắc Cái kẹo bông sẽ về đúng địa chỉ của nó ! :D &lt;br&gt;&lt;br&gt;Còn nói cái chuyện Tấm Cám... chỉ ở Việt Nam mới được đọc nguyên bản thế... chứ tớ biết hầu hết tất cả phiên bản của câu chuyện này  bằng tiếng nước ngoài đều phải bỏ đoạn cuối và biên tập lại... Họ sai cả chăng ?&lt;div style="clear:both;"&gt;&lt;/div&gt;</description></item><item><title>Cái kẹo bông</title><link>https://duongsinh.net/thread/1124?ContentTypeID=1</link><pubDate>Tue, 03 Jul 2007 01:22:52 GMT</pubDate><guid isPermaLink="false">269f5026-b3a0-4b66-b755-c0462bb9bed9:4d9ae0fa-76a4-49f5-ba80-cc31c70aea4b</guid><dc:creator>Thanh Ngoc</dc:creator><description>Theo Ngoc nghi có lẽ đó là cái nghiệp không thể tránh khỏi mà Cám phải chịu thôi . Đức Phật từ bi mà  .Dân gian đã đặt ra câu chuyện đó nhất định có lý do của họ chứ không lẽ họ lại muốn những điều ác hay sao ? Tấm hay không là Tấm nhỉ ?&lt;br&gt;Theo Ngoc có lẽ câu chuyện muốn nói cho mọi người hãy nghĩ đến luật nhân quả ở đời chứ không ác ý với Tấm đâu bạn ạ&lt;div style="clear:both;"&gt;&lt;/div&gt;</description></item><item><title>Cái kẹo bông</title><link>https://duongsinh.net/thread/1117?ContentTypeID=1</link><pubDate>Mon, 02 Jul 2007 16:13:12 GMT</pubDate><guid isPermaLink="false">269f5026-b3a0-4b66-b755-c0462bb9bed9:c0d1f71f-51ae-4a7d-b715-d39040e5f4f9</guid><dc:creator>xedap</dc:creator><description>Xin đa tạ!&lt;div style="clear:both;"&gt;&lt;/div&gt;</description></item><item><title>Cái kẹo bông</title><link>https://duongsinh.net/thread/1113?ContentTypeID=1</link><pubDate>Mon, 02 Jul 2007 00:54:18 GMT</pubDate><guid isPermaLink="false">269f5026-b3a0-4b66-b755-c0462bb9bed9:9a88fe6c-e8b3-488c-87b4-64802a024f3f</guid><dc:creator>xedap</dc:creator><description>&lt;i&gt;Đứa bé mơ chiếc kẹo bông &lt;br&gt;Giấc mơ như lòng cô Tấm &lt;br&gt;..............&lt;br&gt;Cô Tấm thảo hiền bấy nay &lt;br&gt;Chia phần cơm con cá nhỏ&lt;br&gt;...............&lt;/i&gt; &lt;br&gt;&lt;br&gt;Lòng cô Tấm như thế nào nhỉ? Có giống với lời Bụt dạy không?&lt;br&gt;....................................&lt;br&gt;Cám Thấy Tấm trở về và được vua yêu thương như xưa, thì nó không khỏi sợ hãị. Một hôm, Cám hỏi chị :&lt;br&gt;- Chị Tấm ơi, chị Tấm! chị làm thế nào mà đẹp thế ?&lt;br&gt;Tấm không đáp, chỉ hỏi lại:&lt;br&gt;- Có muốn đẹp không để chị giúp !&lt;br&gt;Cám bằng lòng ngaỵ Tấm sai quân hầu đào một cái hố sâu và đun một nồi nước sôị. Tấm bảo Cám xuống hố rồi sai quân hầu dội nước sôi vào hố. Cám chết. Tấm sai đem xác làm mắm bỏ vào chĩnh gửi cho mụ dì ghẻ, nói là quà của con gái mụ gửi biếụ. Mẹ Cám tưởng thật, lấy mắm ra ăn, bữa nào cũng nức nở khen ngon. Một con quạ ở đâu bay đến đậu trên nóc nhà kêu rằng:&lt;br&gt;- Ngon ngỏn ngòn ngon ! Mẹ ăn thịt con, có còn xin miếng.&lt;br&gt;Mẹ Cám giận lắm, chửi mắng rầm rĩ rồi vác sào đuổi quạ. Nhưng đến ngày ăn gần hết, dòm vào chĩnh, mụ thấy đầu lâu của con thì lăn ra chết.&lt;br&gt;&lt;br&gt;&lt;i&gt;Một ngày đứa bé chợt hiểu &lt;br&gt;Ngòai kia kẻ khó còn nhiều &lt;br&gt;.............&lt;/i&gt;&lt;br&gt;&lt;br&gt;Liệu có phải là đứa bé hiểu rằng nó nhường phần nó cho kẻ khó?&lt;br&gt;Hay với trình độ của nó thì dễ hiểu hơn cả là: nó hiểu rằng lại chẳng có cái kẹo bông nào dành cho nó đâu!&lt;br&gt;&lt;br&gt;Vấn đề là mẹ nó băn khoăn điều gì?&lt;br&gt;&lt;i&gt;-Lẽ ra mình nên dành khoản ấy để mua cái kẹo bông cho con bé.&lt;br&gt;Nước mắt rơm rớm trên hàng mi thanh tú của chị:.............&lt;/i&gt;&lt;br&gt;&lt;br&gt;Phải chăng chúng ta cũng nên tu tập thiết thực hơn?....&lt;br&gt;&lt;br&gt;&lt;br&gt;Chúc Thanh Ngọc thân tâm an lạc&lt;div style="clear:both;"&gt;&lt;/div&gt;</description></item></channel></rss>