Ngóng vào
hư không
Nó đi tìm
con chữ
Về mà ghép
cái vần
Cho thành
bài thơ, thơ thẩn thẩn thơ....
Nó đi
tìm, tìm đến ngẩn đến ngơ
Vẫn hun
hút một khoảng trời trơ vơ vô vọng
Nó không
thể tìm, nên hóa thành giấc mộng
Nên cái
bài thơ bỗng rỗng đến vô cùng
Nó bật
cười khật khùng
Nó tìm
được rồi giữa không trung
Một bài
thơ rỗng
Ừh thì!
Thơ rỗng thơ
không
Mới chứa
hết cái ngông trần thế
Ôi! trần
thế, thế trần, trần như thế
Mà ngàn
năm chẳng thể học hết thế trần
Nên ngàn
năm lần lựa mãi ngàn năm
Nó trôi
mãi trong ngàn năm mộng mị
Nó lại
hời i ỉ...
Rồi cười
khi khỉ
Thế trần
như thị
Còn hư
không thì bất khả tư nghì!
Mộng
Thường/ 6/10/2009
. . . . .
.
Hỏi:
Con thưa
cụ,
Con xin cụ từ bi hãy cho con biết vì sao con có quá nhiều gian nan chướng
ngại và dường như con bị tách ra? Có phải con có quá nhiều chướng nghiệp từ
kiếp trước? Con còn chịu đến bao lâu và con phải làm gì đây?
Con vừa trải qua tiếp một gian nan nữa. Dường như mỗi lần con vượt qua, con lại
đối diện với 1 gian nan khác nặng nề hơn. Có nhiều khi, con tưởng chừng như con
không đủ sức chịu đựng thêm được nữa.
Con xin cụ mở lòng từ bi cho con được biết và giáo huấn cho con.
Con kính cụ sức khỏe và mong tin.
Con: Hoa
Hướng Dương/6/10/2009
. . . . .
Đáp:
Nam Mô A
Di Đà Phật
Người tu Mật Tông nhằm kiếp này trả sạch các nghiệp chướng mà mình đã gây ra từ
nhiều kiếp . Để chứng ngộ ngay trong kiếp này, không chờ đến kiếp sau. Cho nên
tất cả gian nan chướng ngại đều tập trung để mình trả cho hết. Đó là pháp tu
dành cho đại căn. Nếu sơ cơ chấp vào tướng các pháp thì sẽ sinh rối loạn tâm
mất tịnh mất an lạc từ đó sa vào đấu tranh nên rớt khỏi đường đạo.
Các việc xảy đến thì kệ nó, mình cứ chăm chăm giữ cho Tâm để không mất Tịnh
không mất An Lạc là được, còn thành bại, đúng sai, khen chê, vinh nhục đừng để
bị lôi.
Con dùng ngay các chướng ngại ấy mà luyện tâm mình. Xem tâm mình có còn định
hay bị các ma chướng ấy lôi đi. Nếu thấy mất định mất an lạc thì lập tức điều
chỉnh.
Cứ tu như thế thì dù chướng ngại có xảy ra nhưng tâm mình chẳng ảnh hưởng gì. Như
gió thổi nhà trống như lửa đốt khoảng không. Khắc chứng các thần thông, khai mở
trí huệ và giác ngộ ngay kiếp này. Do vậy người tu Mật, nếu có hiệu quả thường
vừa tu vừa độ sanh. Tuy chưa giác ngộ thành Phật, nhưng tự nhiên có các thần
thông để làm phương tện thiện xảo mà nhập thế độ sanh, dùng ngay thế gian với
các ma chướng của nó làm bài học rèn tâm. Đó là con đường trực ngộ rất quyết liệt, dành cho hàng đại căn không phải cho mọi người.
Còn nếu chấp sự việc thì ma sự sẽ làm mình xa rời đường tu, hay là bỏ đại thừa
tu theo các pháp nhỏ, ly thế gian để tìm bình an trong hiện tại và phải trải
qua rất nhiều kiếp mới tu chứng.
Pháp tối thượg thừa như cơn mưa lớn, chỉ có lợi cho cây đại thụ còn cỏ và hoa
sẽ dập nát.
Mô Phật, vì con hỏi, nên già y pháp mà nói. Mong con giữ được đạo tâm, luôn ung dung
nhàn hạ trong chướng ngại, tiến tu dũng mãnh, dùng ngay trần thế để tu niết bàn.
Ông Già Xóm Núi/8/10/2009
. . . . . .
Cùng trôi/ Tranh thiền/ Ba Gàn
