Bài viết mới
  • Cây nhà lá vườn

    Đủ nắng thì hoa nở

    • 0 Comments

    Khi ông không tách biệt khỏi sự vật. Ông sẽ lộ tướng, thầy bói có thể coi bói cho ông mà người đời qua đấy cũng có thể nhận biết về con người ông, nên sẽ tìm cách chế phục hoặc lợi dụng.
    Còn nếu ông không quan sát nhận biết sự vật ông không thể thích ứng tình huống.
    Vậy cho nên, ông hãy hiệp khí rồi vô tác đừng làm, đừng dính mắc. Chỉ nhận biết thuần khiết. Sau đó buông xuôi. Giác linh trong ông sẽ khiến thân, khẩu, ý của ông tự thích ứng với tình huống nên thuận tự nhiên. Còn ông chỉ là chứng nhân và vẫn không rời khỏi gốc.
    Hề hề. . .
    Người tâm linh thì gọi là thiêng liêng mượn xác. Còn ta thì gọi là Tánh khởi Dụng.

  • Cây nhà lá vườn

    Đủ nắng thì hoa nở

    • 0 Comments

    - Sai lầm lớn nhất của con người là khi nó nghĩ nó làm vì người khác.
    - Uổng phí lớn nhất của đời người là không biết tận hưởng, không biết nhấm nháp từng giây phút trôi qua. Mà phải chờ thành công rồi mới hưởng thụ.
    - Can đảm lớn nhất là có thể thoát ra khỏi quá khứ để dấn thân vào giấc mơ mới và biến nó thành hiện thực.
    - Điều tưởng nhầm tai hại nhất của người tu tập là tưởng có sự đấu tranh giữa cái tốt và cái xấu mà thật ra là giữa cái xấu và cái xấu tệ hơn. Bởi cái tốt thì phải đi liền với tính vô ngã.
    - Người bạn cần duy nhất là người phải cần bạn. Cho nên thượng đế phải luôn cần chúng sanh thì mới đúng là thượng đế chúng sanh cần.
    Hề hề. . .
    Đùa tí chơi, quá rảnh hổng biết làm gì.

  • Cây nhà lá vườn

    Đủ nắng thì hoa nở

    • 0 Comments

    Lời bám quanh chân lý như rong rêu bám quanh cây cột gỗ bỏ ngoài trời. Rồi cây cột sẽ mục nát đi.
    Hành động trợt qua chân lý như nước chảy trên đá, xuôi ra đại dương. Hòn đá thì vẫn còn ở lại.
    Bản thể biểu thị thành vô vàn hiện tượng. Nhưng không có tướng nào là bản thể.
    Này Cỏ May
    Không có tôn giáo nào ra khỏi nó để thượng đế có thể hiện diện. Cho dù trong từng sự vật đều có tính thượng đế.



  • Cây nhà lá vườn

    Này Cỏ May

    • 0 Comments

    Ông già và Cỏ May đi dạo ở bờ sông. Mưa bay như sương mù. Cỏ non ẩm ướt, chim ri ríu rít. Tiếng bìm bịp kêu buồn tênh trong đám dừa nước ngập tràn bóng tối.
    Cỏ May không ngớt khen đẹp, rồi quay sang nói với ông già:
    - Trời mưa hàng cây ra lá non đẹp quá. Nè. . .
    Ông cụ, đưa tay ra ngăn rồi cười:
    - Này con, đẹp thì hãy yên lặng ngắm, để cái đẹp lớn dần lên và nở hoa trong tâm hồn. Vội gì. . . Khi cái đẹp đầy, nó sẽ mượn miệng mình để nói. Còn bây giờ, hãy yên lặng để chờ nó đầy.
    Hề hề. . . Nó đầy tự khắc nó tràn ra. Đừng đổ ra khi nó còn quá non. . .
    Này Cỏ May
    Hãy chiến thắng cái bản năng muốn nói của mình. . .