Bài viết mới
  • Về miền đất Phật

    Ngày tôn sư trọng đạo 20/11/2013

    • 0 Comments

    Như mưa xuống cỏ non tự lên xanh. Mưa là thầy, cỏ non là trò.

    Như mùa xuân về hoa mai hoa đào tự nhiên nở ra và khoe hương sắc, làm đẹp cho đời. Mùa xuân là thầy, hoa mai hoa đào là trò.

    Như mùa thu về lá vàng rơi rụng bay đi muôn nơi, nụ non đâm chồi mới trên cành. Mùa thu là thầy lá vàng rụng, lá non đâm chồi đều trò, đều là tướng do tánh tự khởi dụng.

    Mưa xuân lất phất trong lặng yên. Còn mùa xuân thì vô tác đâu có làm gì. Thế mà cỏ non vẫn lên xanh và trăm hoa vẫn đua nở. Thế cho nên người thầy thật sự là người thầy chẳng làm gì, chẳng dạy gì. Ai có đó mà dạy? Thế mà mọi sự vẫn cứ diễn ra nên gọi là Như.

    Mùa thu heo hút  với sương mờ và gió lạnh. Mùa thu vô tác chẳng làm gì mà lá vàng vẫn tự rơi rụng , mà lá non vẫn tự đâm chồi. Mùa thu chẳng phán xét mà vẫn có đến có đi, nên gọi là Lai.

    Cho nên mới nói chẳng có Ngã Thầy. Chỉ có Như Lai tự hiển thị thành âm dương, thành cái tướng của thầy trò tương tác.

    Cho nên nhớ ơn thầy, không chỉ trụ vào cái tướng thầy, mà phải nhớ ơn cái qui luật vận hành tự nhiên nhiên từ Không thành tướng Có rồi lai lại quay về với Rỗng Không Tịch Lặng là vậy.

  • Về miền đất Phật

    Cái giếng và đạo Phay

    • 0 Comments

    Hồi xửa hồi xưa. Tại một vương triều kia. Và tại một làng quê hẻo lánh.

    Có một cái giếng đất bên lề đường dân làng không dùng nữa. Bỏ quên lâu ngày nên cỏ mọc um tùm.

    Ngày kia có người vô ý rơi xuống giếng.

    Người bị nạn dưới giếng không ngừng kêu cứu.. . . . . .

  • Về miền đất Phật

    Trà bất nhị

    • 0 Comments

    Trà tỉnh giác không cho không bán

    Ly của mình uống chán thì thôi

    Khác nhau ở chỗ cái ly

    Còn trà chân lý là duy nhất trà.

  • Về miền đất Phật

    Đi chơi rừng tràm Trà Sư/ Châu Đốc/1/2014

    • 0 Comments

    (Ta rong chơi trong bóng hoàng hôn)




    Cao Các bay qua Trường Sơn

    Trường Sơn dỗi hờn

    Bay qua biển lớn

    Biển lớn dậy sóng

    Ta rong chơi trong bóng hoàng hôn

    Uống trà cùng vạn linh hốn đất nước

    Giật mình

    Thấy xuân đang về tha thướt

    Dưới gốc bồ đề

    Ta say khướt đón chào xuân